Thầy giáo – Ảo thuật gia Hoàng Phương: 14 năm vượt chông gai, kiên định với đam mê của mình

KNNT – Giữa những ánh đèn sân khấu lung linh, ít ai biết rằng phía sau mỗi màn trình diễn của Ảo thuật gia Hoàng Phương là cả một hành trình dài đầy chông gai, nơi đam mê nhiều lần đứng trước ranh giới của bỏ cuộc.

Bắt đầu từ những điều rất nhỏ

Ảo thuật gia Hoàng Phương, tên thật là Đoàn Việt Phương (1994), đến với ảo thuật từ một sự tò mò rất đỗi bản năng. Khi còn là một cậu học sinh, anh bị cuốn hút bởi những điều không thể lý giải, những chuyển động của đôi tay có thể đánh lừa thị giác, những khoảnh khắc khiến người xem phải nghi ngờ chính điều mình vừa nhìn thấy.

Hành trình 14 năm của Ảo thuật gia Hoàng Phương bắt đầu từ những điều rất nhỏ
Hành trình 14 năm của Ảo thuật gia Hoàng Phương bắt đầu từ những điều rất nhỏ

Nhưng đam mê khi ấy không đi kèm điều kiện. Để có tiền mua những dụng cụ ảo thuật đầu tiên, anh làm nhiều công việc nhỏ như làm mũ cao su, làm củi. Những khoản tiền ít ỏi được chắt chiu, đổi lại là vài đạo cụ đơn giản và vô số giờ luyện tập trong lặng lẽ.

Có những đêm, khi mọi người đã ngủ, anh vẫn ngồi một mình, lặp lại một động tác đến hàng trăm lần. Không có ai chứng kiến, không có ai ghi nhận, chỉ có cảm giác nếu dừng lại, mọi thứ sẽ quay về con số không. Đó là giai đoạn mà đam mê tồn tại như một điều gì đó rất mong manh, nhưng cũng rất bền bỉ.

Hành trình nhiều chênh vênh

Bước ngoặt đến vào năm lớp 11, khi anh gặp được người thầy – Ảo thuật gia Hoàng Lang. Nhưng hành trình học nghề không hề bằng phẳng. Quãng đường di chuyển dài trở thành thử thách đầu tiên. Anh không quen đường, không có nhiều tiền, nhưng vẫn cố gắng đến lớp mỗi cuối tuần.

Khó khăn lớn nhất không chỉ là tài chính hay khoảng cách, mà là cảm giác mình đang bị bỏ lại phía sau. Khi người khác có điều kiện học đều đặn, còn mình phải chờ đợi, phải tự mày mò, phải chấp nhận đi chậm hơn rất nhiều.

Đam mê của Ảo thuật gia Hoàng Phương lớn lên trong điều kiện không đủ đầy
Đam mê của Ảo thuật gia Hoàng Phương lớn lên trong điều kiện không đủ đầy

Đã có lúc, Ảo thuật gia Hoàng Phương muốn dừng lại. Khi đam mê không đủ lớn để che lấp sự mệt mỏi, khi những nỗ lực chưa mang lại kết quả rõ ràng, việc buông bỏ trở nên dễ hiểu hơn bao giờ hết. Nhưng rồi anh vẫn ở lại. Không phải vì chắc chắn sẽ thành công, mà vì nếu dừng lại, anh biết mình sẽ tiếc.

Mỗi lần biểu diễn là một lần học cách kiểm soát bản thân

Cú rẽ lớn trong sự nghiệp

Thời gian dần mang đến cho anh những thay đổi tích cực hơn. Khi bước vào giảng đường đại học, khoảng cách với người thầy được rút ngắn, điều kiện học tập cũng thuận lợi hơn, anh có nhiều thời gian để luyện tập và theo đuổi ảo thuật một cách nghiêm túc. Không còn là những buổi học chờ đợi ngắt quãng, hành trình của anh bắt đầu có sự liền mạch và tiến triển rõ ràng hơn.

Từ đó, anh có cơ hội đi diễn nhiều hơn, được trực tiếp đứng trước khán giả, điều mà trước đây anh chỉ có thể tưởng tượng. Những sân khấu đầu tiên có thể chưa trọn vẹn, đôi lúc còn vụng về, nhưng lại trở thành nơi giúp anh trưởng thành nhanh nhất. Anh học cách giữ bình tĩnh khi đứng trước đám đông, học cách điều chỉnh cảm xúc, và quan trọng hơn là học cách tạo ra sự kết nối với người xem.

Mỗi tiết mục của Ảo thuật gia Hoàng Phương đều mang dấu ấn riêng
Mỗi tiết mục của Ảo thuật gia Hoàng Phương đều mang dấu ấn riêng

Trong quá trình ấy, anh nhận được sự hướng dẫn từ những người đi trước, đặc biệt là anh Hoàng Đông. Những góp ý thực tế, những kinh nghiệm được truyền lại giúp anh hoàn thiện kỹ năng, dần định hình phong cách riêng, một phong cách đề cao sự chỉn chu, tiết chế và chiều sâu cảm xúc trong từng màn trình diễn.

Với anh, ảo thuật không đơn thuần là những kỹ thuật đánh lừa thị giác. Một màn trình diễn thành công không nằm ở việc khán giả không hiểu chuyện gì đang xảy ra, mà ở việc họ sẵn sàng tin vào điều mình đang nhìn thấy. Và chính khoảnh khắc khán giả lựa chọn tin tưởng ấy mới là lúc ảo thuật thật sự chạm đến ý nghĩa của nó.

Hiện tại, bên cạnh công việc là giáo viên thể dục tại Trường THCS Trịnh Hoài Đức, anh vẫn tiếp tục biểu diễn vào buổi tối và cuối tuần. Dù không thể nhận hết các show vì giới hạn thời gian, anh vẫn chọn cách duy trì cả hai vai trò, như một sự cân bằng mà anh đã quen thuộc.

Kiên định với những chặng đường mới phía trước

Sau hơn 14 năm theo đuổi, điều Ảo thuật gia Hoàng Phương giữ lại không chỉ là kỹ năng, mà là sự kiên định và bền bỉ với nghề. Việc được kết nạp vào hội sân khấu thành phố là một dấu mốc quan trọng, ghi nhận hành trình từ một người học nghề đầy khó khăn trở thành người làm nghề được công nhận. Tuy vậy, với anh, đó không phải là điểm dừng mà là động lực để tiếp tục hoàn thiện.

Hiện tại, anh đang ấp ủ xây dựng một tiết mục mang bản sắc Việt Nam, với mong muốn đưa ảo thuật Việt đến gần hơn với khán giả quốc tế. Đó còn là cách anh muốn kể câu chuyện của mình bằng ngôn ngữ của sân khấu.

Và giữa tất cả những điều đã trải qua, điều đáng quý nhất trong hành trình của Ảo thuật gia Hoàng Phương chính là việc anh vẫn chọn ở lại với nghề, dù con đường ấy chưa từng dễ dàng.

Bài viết cùng chủ đề:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *