KNNT – Có những người đi tìm cảm hứng nghệ thuật từ thế giới rộng lớn, còn Hoạ sĩ Phạm Đức Trọng lại quay về với những điều rất gần: những ký ức cũ, những rung động nhỏ, những khoảnh khắc tưởng chừng vụn vặt của đời sống,…
Trong suốt 10 năm theo đuổi hội hoạ, với Hoạ sĩ Phạm Đức Trọng, mỗi tác phẩm là cách để giữ lại những điều tưởng chừng đã phai mờ, và cũng là cách anh kể câu chuyện của chính mình bằng ngôn ngữ của nghệ thuật.
Hành trình bắt đầu từ những ký ức rất nhỏ
Sinh năm 1992, Hoạ sĩ Phạm Đức Trọng đến với hội hoạ từ một cách rất tự nhiên, gần như bản năng. Ngay từ khi còn nhỏ, anh đã thích ngồi hàng giờ để khắc hoạ lại những điều mình yêu thích, có thể là một khung cảnh quen thuộc, một gương mặt thân thương, hay đơn giản chỉ là một khoảnh khắc khiến anh rung động.

Với Hoạ sĩ Phạm Đức Trọng, hội họa không chỉ dừng lại ở việc tái hiện thực tại. Đó còn là cách anh lưu giữ ký ức, đặc biệt là những ký ức có thể đã nhạt dần theo thời gian. Anh chia sẻ rằng, mỗi bức tranh giống như một “mảnh ghép cảm xúc”, nơi quá khứ và hiện tại cùng tồn tại trong một không gian rất riêng.
Chính niềm yêu thích thuần khiết ấy đã trở thành động lực để anh kiên trì theo đuổi con đường nghệ thuật trong suốt 10 năm qua. Bằng sự bền bỉ, âm thầm và đầy tin tưởng vào lựa chọn của mình.
Những năm tháng không dễ dàng
Ít ai biết rằng, phía sau những bức tranh đầy cảm xúc của Hoạ sĩ Phạm Đức Trọng là một hành trình không hề bằng phẳng. Những năm tháng đầu theo học vẽ là quãng thời gian đầy thử thách, khi điều kiện vật chất còn nhiều thiếu thốn.

Anh từng phải đạp xe quãng đường dài tới 50km mỗi ngày để đi học vẽ. Có những hôm đi thì đủ tiền ăn, nhưng lúc về xe hỏng lại phải dắt bộ hàng chục cây số.
Thế nhưng, chính những khó khăn ấy lại trở thành động lực để Hoạ sĩ Phạm Đức Trọng không từ bỏ. Anh lựa chọn tiếp tục, lựa chọn cố gắng, lựa chọn kiên trì, để rồi sau tất cả, anh đã thi đỗ vào Trường Đại học Mỹ thuật Việt Nam, mở ra một cánh cửa mới cho hành trình nghệ thuật của mình.
Nhìn lại, anh không xem đó là những vất vả cần phải kể lể, mà đơn giản chỉ là một phần tất yếu của hành trình trưởng thành. Bởi với anh, nếu không có những ngày tháng ấy, có lẽ sẽ không có một Phạm Đức Trọng của hiện tại, đủ kiên định để theo đuổi đam mê đến cùng.

Cảm xúc được đan vào trong từng nét cọ
Trong quá trình sáng tác, Hoạ sĩ Phạm Đức Trọng không bó buộc mình vào bất kỳ khuôn mẫu cố định nào. Có khi, một bức tranh khởi nguồn từ ý tưởng đã được ấp ủ, từ một câu chuyện hay thông điệp anh muốn gửi gắm. Nhưng cũng không ít lần, mọi thứ đến rất tự nhiên, khi cảm xúc hiện hữu dẫn dắt từng nét cọ một cách bản năng.

Với anh, hội họa không nằm ở việc vẽ đúng hay đạt đến sự hoàn hảo kỹ thuật, mà là khả năng để tác phẩm “cất tiếng nói”. Đó có thể là một cảm xúc riêng, một góc nhìn cá nhân, hay chỉ đơn giản là một khoảnh khắc khiến người xem thấy mình trong đó.
Ranh giới giữa “đủ” và “chưa đủ” vì thế trở nên mơ hồ. Có những bức tranh chỉ vài nét đã đủ đầy trong cảm nhận của người xem, nhưng với anh vẫn còn dang dở. Ngược lại, có những tác phẩm tưởng chưa hoàn thiện, nhưng khi dừng lại đúng lúc lại trở nên trọn vẹn theo cách rất riêng.

Hoạ sĩ Phạm Đức Trọng tin rằng nghệ thuật không có đúng sai tuyệt đối. Mỗi người có một cách cảm nhận khác nhau, và chính điều đó tạo nên giá trị của hội hoạ. Vì vậy, anh chọn lắng nghe cảm xúc của mình và dừng bút khi thấy mọi thứ vừa “đủ” trong khoảnh khắc.
Sống hết mình với đam mê
Sau 10 năm gắn bó với hội hoạ, điều khiến Hoạ sĩ Phạm Đức Trọng cảm thấy hài lòng nhất là việc anh đã được sống đúng với đam mê của mình.
Anh thẳng thắn chia sẻ rằng, nghề hoạ sĩ có thể không mang lại sự giàu có về vật chất, nhưng lại đem đến một sự tự do rất đáng giá, tự do trong suy nghĩ, trong sáng tạo và trong cách anh lựa chọn cuộc sống. Với anh, được làm điều mình yêu thích mỗi ngày đã là một niềm hạnh phúc lớn.
Điều đặc biệt ở Hoạ sĩ Phạm Đức Trọng là anh không đặt nặng việc phải có một “tác phẩm để đời”. Với anh, mỗi bức tranh đều là một phần cảm xúc riêng, không thể so sánh hay xếp hạng. Chính vì vậy, tất cả các tác phẩm đều có giá trị như nhau, bởi chúng đều ghi lại một lát cắt chân thật trong hành trình sống và sáng tạo của anh.

Trong thời gian tới, Hoạ sĩ Phạm Đức Trọng đang ấp ủ kế hoạch tổ chức triển lãm cá nhân, một dấu mốc quan trọng trong sự nghiệp. Đây là cơ hội để anh giới thiệu các tác phẩm của mình đến với công chúng, cũng là cách để anh kể lại câu chuyện của chính mình thông qua hội hoạ.
- Nguyễn Hà – Photographer chuyên nghiệp lâu năm trong ngành nhiếp ảnh
- Bồi hồi với bộ ảnh của 2 cụ bà tìm về thanh xuân dưới mái trường
- Nghệ sĩ phong cầm Trần Trọng Tuyển – Tiếng phong cầm đi cùng năm tháng
- Lễ cưới Đoàn Minh Tài: Rước dâu bằng xuồng, đậm chất miền Tây sông nước
- DJ Tom TL – Hành trình theo đuổi sự nghiệp DJ tại Hàn Quốc
















